Hôm nay tôi có cảm tưởng như văn phòng tôi làm việc quay lại những ngày cũ. Người đàn anh cùng làm ngày trước quay trở lại tham gia vào một dự án ngắn. Mặc dù không làm việc cùng, nhưng sự có mặt của anh ấy khiến tôi chợt nhớ lại những tháng ngày hồi ấy. Chúng tôi làm việc cùng nhau thật vui. Dạo đó, đám mây ám cuộc đời tôi vài năm nay chưa tới. Đám mây ấy mãi gần đây mới tan đi hẳn. Tôi ngày hôm nay cũng thật giống như tôi dạo đó: vui vẻ, hứng khởi, trái tim đập rạo rực trong ngực, đầy ắp ý tưởng về việc thế giới phải như này như kia, y như một đứa con nít coi trời bằng vung.

Hygge


“Cảm thấy ấm cúng và thư thái trong tâm hồn.

Với tui, ấy là khi cuộn mình trong cái ghế túi đậu, choàng cái khăn yêu thích, một mình một cõi yên tĩnh đọc một cuốn sách.

Hay ấy là khi mở album yêu thích, pha một ly cà phê nóng, ngâm mình trong bồn tắm hát nghêu ngao.

Hay là khi tôi đi vào và buông một câu “Chả được cái gì”, mà chỉ có con em tui nó hiểu được thế có nghĩa là gì, rồi nó phá lên cười.

The road not taken

Two roads diverged in a yellow wood,
And sorry I could not travel both
And be one traveler, long I stood
And looked down one as far as I could
To where it bent in the undergrowth;
Then took the other, as just as fair,
And having perhaps the better claim,
Because it was grassy and wanted wear;
Though as for that the passing there
Had worn them really about the same,
And both that morning equally lay
In leaves no step had trodden black.
Oh, I kept the first for another day!
Yet knowing how way leads on to way,
I doubted if I should ever come back.
I shall be telling this with a sigh
Somewhere ages and ages hence:
Two roads diverged in a wood, and I—
I took the one less traveled by,
And that has made all the difference.

by ROBERT FROST

I found this poem while searching for a song which has the same title from a drama I am watching. I was so touched by the rhythm of the song that wanna read the lyric. The song, although shared the title and the first line, has different lyric, which is also beautiful.

Here is video of the song with lyric and its poetically translated Vietnamese text.

According to this article, Robert Frost wrote “The Road Not Taken” as a joke for a friend, the poet Edward Thomas. When they went walking together, Thomas was chronically indecisive about which road they ought to take and—in retrospect—often lamented that they should, in fact, have taken the other one. Soon after writing the poem in 1915, Frost griped to Thomas that he had read the poem to an audience of college students and that it had been “taken pretty seriously … despite doing my best to make it obvious by my manner that I was fooling. … Mea culpa.” However, Frost liked to quip, “I’m never more serious than when joking.”

Robert Frost has definitely become my favorite poet.

Thòng lọng

Tôi thấy mình như một con chó hoang.

Chỉ cần một dấu hiệu nhỏ thôi, tôi ngay lập tức cảm nhận được sợi dây thòng lọng đang nhăm nhe tròng vào cổ mình.

Một cái lồng tôi tự nguyện chui vào vẫn còn chứa nhiều tự do hơn cả một cánh đồng rộng không phải do tôi chọn.

Sao mà tôi lại nhạy cảm với sự mất tự do như vậy.

Nhân một cuộc nói chuyện

Hôm nay là sinh nhật tròn một tuổi con của một người bạn trong nhóm bạn tôi hay chơi, mọi người trong nhóm tụ tập đông đủ.

Trong cuộc nói chuyện rôm rả, tôi nghe một người bạn hỏi một bạn khác, vốn đọc rất nhiều và hiểu nhiều về tài chính và đầu tư, một câu như này “Đầu tư và đầu cơ khác nhau như nào?” Người bạn được hỏi lập tức trả lời theo như cậu ấy hiểu. Có điều, câu trả lời lại khác với những gì người bạn kia biết từ trước tới giờ. Thế là cậu ấy không chấp nhận câu trả lời, dù chính cậu ấy là người hỏi. Tôi cũng cảm thấy câu trả lời khác với những gì mình biết; chính tôi cũng lên tiếng “cãi” lại cậu bạn kia. Về nhà tôi tự tìm hiểu, thì thấy, phần tôi biết chỉ là phần nhỏ trong câu trả lời phức tạp hơn thế. Có điều, câu trả lời của cậu bạn kia, quá tổng quát, và cũng có phần không đầy đủ chi tiết.

Tôi cảm thấy chúng tôi đang tranh luận xem cầu vồng màu gì, hay mấy ông thầy bói mù cãi nhau con voi trông ra sao. Bọn tôi đều là mỗi người biết một chút nhưng chưa đầy đủ. Cuộc đời có nhiều màu hơn là trắng và đen.

Tôi chợt nghĩ, nếu cuộc nói chuyện của bọn tôi nếu khác đi thì nên khác như thế nào? Tôi tự đặt mình vào vị thế, nếu có ai hỏi tôi một câu, tôi nên ứng đáp như thế nào cho phải.

Giả sử như lúc ấy cậu bạn được hỏi, thì không trả lời ngay, mà hỏi lại, để người hỏi tự trả lời trước. Với câu hỏi kiểu này, tôi nghĩ, bất kỳ ai cũng từng có một ý kiến sẵn có , họ chỉ không chắc chắn, hoặc muốn nghe thêm ý kiến của người khác mà thôi. Cậu bạn ấy sẽ lắng nghe câu tự trả lời của bạn mình trước, rồi nếu thấy ý kiến của mình khác, thì trả lời thêm. Còn chuyện đúng sai, hãy để cho người bạn kia tự quyết định cho bản thân. Như thế sẽ đặt hai bên vào vị thế bổ sung ý kiến cho nhau, thay vì bảo vệ ý kiến của mình.

Có thuốc chữa vô cảm không?

Có phải tui là đứa rất vô cảm không?
Tình bạn giữa tui và HL phải nói là dài nhất và thân nhất từ trước tới giờ, nhưng tui luôn biết, HL quan tâm tới tui nhiều nhiều vạn lần tui quan tâm tới nó. Tui kể vu vơ ngày này ngày này tui có việc này việc này từ lâu lắc, vậy mà tới ngày đó ngày đó nó nhớ để hỏi. (Cả bố mẹ và em gái tui cũng thế). Mỗi lần được đối xử như thế, tui muốn khóc, thấy người đó dễ thương vô tận, còn tui thì vô tâm vô hạn.
HL là đứa bạn mà tụi tui hiểu nhau theo thời gian.
H, ngược lại, là đứa mà tụi tui giống nhau vô cùng, tui chỉ cần tự hiểu mình thì tui sẽ hiểu nó. Ở tuổi này, tìm được một đứa bạn như thế phải nói là vô cùng may mắn. Nhưng sao tui không hề cảm nhận được điều kỳ diệu đó. Tui quý H lắm chứ. Nhưng kiểu như tui không đi với đứa bạn khác mà H thế này H thế kia tới mức nó phát chán, hay tui chẳng trích dẫn câu nói nào của H. Thế mà tui mới phát hiện ra H nó là như thế với tui, cứ J thế này J thế kia. Tui phát hiện ra với H, cũng như với HL, tui là đứa bạn kỳ diệu mà tụi nó rất may mắn có. Tui cũng biết là phải kỳ diệu lắm tui mới có đứa bạn như HL và H.
HA gần đây cũng bảo, sao J nhiêt tình với em vãi, trong khi tui chả thấy thế. Với HA tui cũng là một người mà nó rất may mắn có được. Trong khi nhiều lúc tui chả có hứng thú gì, đôi lúc thấy nó cứ trẻ con hậu đậu. Thậm chí, đôi khi tui còn nghĩ nó phiền phức (ui xin lỗi HA, tha lỗi cho ta).
Thật may là tui đã có dịp nói với nó rùi, rằng sao tui thấy nó có thể nhiệt tình với tui vãi như vậy, hóa ra 2 đứa tui đều nghĩ “sao mình hời hợt thế này mà nó lại nhiệt tình với mình thế?”, xong cố gắng nhiệt tình lại:)). Tui cũng muốn nói với HL, rằng có nó trong đời tui suốt 15 năm nay là tui phải có phước lắm, nếu không phải nó kiên nhẫn quan tâm tới tui, chắc có khi tình bạn này giờ không còn nữa cũng nên. Tui cũng sẽ tìm cách bảo với H, rằng dù tôi không có thói quen đi kể này nọ, nhưng tui cũng thi thoảng có lúc khoe với mẹ tui, hay với K, rằng “hôm nay con đi chơi với bạn H”, “bạn H á, giống con cực. Con ngó thấy cái ni đẹp, chụp lấy là y như rằng hai đứa chụp cùng một thứ…”, hay “Tuần này tui hẹn hò với H” “H nào?” “H mà giống tui y hệt”.
Có lẽ tại tui quá tập trung vào một người khác, mà quên đi những người đang ở hiện tại, những người bạn tui phải may mắn diệu kỳ mới có được trong đời, thậm chí quên cả để ý tới bản thân mình.
Câu nói tui đọc được trên tàu, của Karuizawa Church, có phải là rất đúng thời điểm không? Đúng là tui cần dành toàn tâm toàn ý mình cho hiện tại. Nói chuyện với bố mẹ thì dành toàn tâm toàn ý cho bố mẹ. Nếu đang ở cùng một người bạn, dành toàn tâm toàn ý cho người bạn ấy. Còn lúc ở một mình thì dành toàn tâm toàn ý cho bản thân mình. Đang đọc một cuốn sách, hãy dành toàn tâm toàn ý cho nó. Đang xem một bộ phim cũng hãy dành toàn tâm toàn ý cho bộ phim ấy, cảm nhận từng lời thoại và biểu cảm của nhân vận, phát hiện từng dụng ý của đạo diễn.

大切な人とだけ、
シェアしたい時間もある。

思わず誰かに伝えたい出来事が、瞬時に世界中に届けられる。
そんなつながりもいいけれど、目の前の人と今この瞬間を
心に残すことは、なにより確かなつながりになるはずです。
たった一人と幸せを分かち合う。そんなシェアも大切にしませんか。

ひとつ、深呼吸。

Chuyện về “người khác” áy, tui nghĩ tui sẽ xếp nó vào một góc khác, dành toàn tâm toàn ý sắp xếp lại ý nghĩ về nó vào một lúc khác, khi tôi nhận ra mình đã sẵn sàng để nghĩ về nó.