Cho một người ra đi hôm nay

Tôi vừa nghe tin một người qua đời. Tôi gặp bác ấy nhiều lần suốt thời thơ ấu của mình, qua màn ảnh ti vi. Những bộ phim chiều chủ nhật, hay phim tối lúc 9 giờ mẹ hay xem thi thoảng có bác ấy đóng. Tôi không nhớ rõ bác ấy có đóng vai phản diện nào không. Trong ký ức chỉ nhớ bác hay đóng vai ông bố, hiệu trưởng hay sếp. Bác Phạm Bằng.

Thật lạ là khi người ta còn sống, ta thường chẳng bao giờ nói những lời này. Chỉ khi đột ngột nghe tin người ta không còn nữa, ta mới chợt lục lại ký ức, xem cuộc đời ta và cuộc đời người ấy đã từng giao nhau những lúc nào, có những kỷ niệm nào còn lưu lại.

Cuộc đời tôi và cuộc đời bác không có nhiều lần cắt ngang. Ít ra tôi cũng thấy thật tốt là mình biết tin hôm nay, để chúc bác yên nghỉ. Cảm ơn bác đã trở thành một phần tuổi thơ của tôi.