[Thơ] Đừng tưởng…

Đừng tưởng gần nhau suốt cuộc đời
Bèo mây hội ngộ chút rồi trôi
Mai người đi, ở ai nào biết
Giận mà chi, cười tha thứ thôi!

Đừng tưởng bình minh mãi nắng hồng
Bất ngờ ập tới bão cùng giông
Chớ vội bi quan dù thất bại
Cũng đừng tự mãn dẫu thành công..

Đừng tưởng mùa Xuân sẽ rất dài..
Trong màu Mai thắm ẩn tàn phai..
Hời hợt, chỉ trau dồi dáng vẻ
Sâu sắc, điểm trang Đức lẫn Tài..

Đừng tưởng người ta sẽ tốt hoài
Lòng người mưa nắng, một rồi hai..
Khôn khéo dặn lòng tin một nửa..
Nếu đổi thay.. mình không đắng cay..

Đừng tưởng tình yêu sẽ vĩnh hằng
Ngày vui chưa trọn đã băn khoăn..
Duyên phận vô thường.. ai nói được..
Nên tập mở lòng yêu thế nhân…

Đừng tưởng mình đây sẽ sống đời
Miệt mài tranh chấp mãi không ngơi
Đời này kiếp tới trong hơi thở.
Về, lặng nghe chuông.. nhẹ mỉm cười…

Như Nhiên – Thích Tánh Tuệ

Tình cờ đọc được bài thơ này, chỉ vì câu này mà đi cóp nhặt về:

Duyên phận vô thường.. ai nói được..
Nên tập mở lòng yêu thế nhân…

The road not taken

Two roads diverged in a yellow wood,
And sorry I could not travel both
And be one traveler, long I stood
And looked down one as far as I could
To where it bent in the undergrowth;
Then took the other, as just as fair,
And having perhaps the better claim,
Because it was grassy and wanted wear;
Though as for that the passing there
Had worn them really about the same,
And both that morning equally lay
In leaves no step had trodden black.
Oh, I kept the first for another day!
Yet knowing how way leads on to way,
I doubted if I should ever come back.
I shall be telling this with a sigh
Somewhere ages and ages hence:
Two roads diverged in a wood, and I—
I took the one less traveled by,
And that has made all the difference.

by ROBERT FROST

I found this poem while searching for a song which has the same title from a drama I am watching. I was so touched by the rhythm of the song that wanna read the lyric. The song, although shared the title and the first line, has different lyric, which is also beautiful.

Here is video of the song with lyric and its poetically translated Vietnamese text.

According to this article, Robert Frost wrote “The Road Not Taken” as a joke for a friend, the poet Edward Thomas. When they went walking together, Thomas was chronically indecisive about which road they ought to take and—in retrospect—often lamented that they should, in fact, have taken the other one. Soon after writing the poem in 1915, Frost griped to Thomas that he had read the poem to an audience of college students and that it had been “taken pretty seriously … despite doing my best to make it obvious by my manner that I was fooling. … Mea culpa.” However, Frost liked to quip, “I’m never more serious than when joking.”

Robert Frost has definitely become my favorite poet.