Hygge


“Cảm thấy ấm cúng và thư thái trong tâm hồn.

Với tui, ấy là khi cuộn mình trong cái ghế túi đậu, choàng cái khăn yêu thích, một mình một cõi yên tĩnh đọc một cuốn sách.

Hay ấy là khi mở album yêu thích, pha một ly cà phê nóng, ngâm mình trong bồn tắm hát nghêu ngao.

Hay là khi tôi đi vào và buông một câu “Chả được cái gì”, mà chỉ có con em tui nó hiểu được thế có nghĩa là gì, rồi nó phá lên cười.

Thòng lọng

Tôi thấy mình như một con chó hoang.

Chỉ cần một dấu hiệu nhỏ thôi, tôi ngay lập tức cảm nhận được sợi dây thòng lọng đang nhăm nhe tròng vào cổ mình.

Một cái lồng tôi tự nguyện chui vào vẫn còn chứa nhiều tự do hơn cả một cánh đồng rộng không phải do tôi chọn.

Sao mà tôi lại nhạy cảm với sự mất tự do như vậy.

Nhân một cuộc nói chuyện

Hôm nay là sinh nhật tròn một tuổi con của một người bạn trong nhóm bạn tôi hay chơi, mọi người trong nhóm tụ tập đông đủ.

Trong cuộc nói chuyện rôm rả, tôi nghe một người bạn hỏi một bạn khác, vốn đọc rất nhiều và hiểu nhiều về tài chính và đầu tư, một câu như này “Đầu tư và đầu cơ khác nhau như nào?” Người bạn được hỏi lập tức trả lời theo như cậu ấy hiểu. Có điều, câu trả lời lại khác với những gì người bạn kia biết từ trước tới giờ. Thế là cậu ấy không chấp nhận câu trả lời, dù chính cậu ấy là người hỏi. Tôi cũng cảm thấy câu trả lời khác với những gì mình biết; chính tôi cũng lên tiếng “cãi” lại cậu bạn kia. Về nhà tôi tự tìm hiểu, thì thấy, phần tôi biết chỉ là phần nhỏ trong câu trả lời phức tạp hơn thế. Có điều, câu trả lời của cậu bạn kia, quá tổng quát, và cũng có phần không đầy đủ chi tiết.

Tôi cảm thấy chúng tôi đang tranh luận xem cầu vồng màu gì, hay mấy ông thầy bói mù cãi nhau con voi trông ra sao. Bọn tôi đều là mỗi người biết một chút nhưng chưa đầy đủ. Cuộc đời có nhiều màu hơn là trắng và đen.

Tôi chợt nghĩ, nếu cuộc nói chuyện của bọn tôi nếu khác đi thì nên khác như thế nào? Tôi tự đặt mình vào vị thế, nếu có ai hỏi tôi một câu, tôi nên ứng đáp như thế nào cho phải.

Giả sử như lúc ấy cậu bạn được hỏi, thì không trả lời ngay, mà hỏi lại, để người hỏi tự trả lời trước. Với câu hỏi kiểu này, tôi nghĩ, bất kỳ ai cũng từng có một ý kiến sẵn có , họ chỉ không chắc chắn, hoặc muốn nghe thêm ý kiến của người khác mà thôi. Cậu bạn ấy sẽ lắng nghe câu tự trả lời của bạn mình trước, rồi nếu thấy ý kiến của mình khác, thì trả lời thêm. Còn chuyện đúng sai, hãy để cho người bạn kia tự quyết định cho bản thân. Như thế sẽ đặt hai bên vào vị thế bổ sung ý kiến cho nhau, thay vì bảo vệ ý kiến của mình.

Có thuốc chữa vô cảm không?

Có phải tui là đứa rất vô cảm không?
Tình bạn giữa tui và HL phải nói là dài nhất và thân nhất từ trước tới giờ, nhưng tui luôn biết, HL quan tâm tới tui nhiều nhiều vạn lần tui quan tâm tới nó. Tui kể vu vơ ngày này ngày này tui có việc này việc này từ lâu lắc, vậy mà tới ngày đó ngày đó nó nhớ để hỏi. (Cả bố mẹ và em gái tui cũng thế). Mỗi lần được đối xử như thế, tui muốn khóc, thấy người đó dễ thương vô tận, còn tui thì vô tâm vô hạn.
HL là đứa bạn mà tụi tui hiểu nhau theo thời gian.
H, ngược lại, là đứa mà tụi tui giống nhau vô cùng, tui chỉ cần tự hiểu mình thì tui sẽ hiểu nó. Ở tuổi này, tìm được một đứa bạn như thế phải nói là vô cùng may mắn. Nhưng sao tui không hề cảm nhận được điều kỳ diệu đó. Tui quý H lắm chứ. Nhưng kiểu như tui không đi với đứa bạn khác mà H thế này H thế kia tới mức nó phát chán, hay tui chẳng trích dẫn câu nói nào của H. Thế mà tui mới phát hiện ra H nó là như thế với tui, cứ J thế này J thế kia. Tui phát hiện ra với H, cũng như với HL, tui là đứa bạn kỳ diệu mà tụi nó rất may mắn có. Tui cũng biết là phải kỳ diệu lắm tui mới có đứa bạn như HL và H.
HA gần đây cũng bảo, sao J nhiêt tình với em vãi, trong khi tui chả thấy thế. Với HA tui cũng là một người mà nó rất may mắn có được. Trong khi nhiều lúc tui chả có hứng thú gì, đôi lúc thấy nó cứ trẻ con hậu đậu. Thậm chí, đôi khi tui còn nghĩ nó phiền phức (ui xin lỗi HA, tha lỗi cho ta).
Thật may là tui đã có dịp nói với nó rùi, rằng sao tui thấy nó có thể nhiệt tình với tui vãi như vậy, hóa ra 2 đứa tui đều nghĩ “sao mình hời hợt thế này mà nó lại nhiệt tình với mình thế?”, xong cố gắng nhiệt tình lại:)). Tui cũng muốn nói với HL, rằng có nó trong đời tui suốt 15 năm nay là tui phải có phước lắm, nếu không phải nó kiên nhẫn quan tâm tới tui, chắc có khi tình bạn này giờ không còn nữa cũng nên. Tui cũng sẽ tìm cách bảo với H, rằng dù tôi không có thói quen đi kể này nọ, nhưng tui cũng thi thoảng có lúc khoe với mẹ tui, hay với K, rằng “hôm nay con đi chơi với bạn H”, “bạn H á, giống con cực. Con ngó thấy cái ni đẹp, chụp lấy là y như rằng hai đứa chụp cùng một thứ…”, hay “Tuần này tui hẹn hò với H” “H nào?” “H mà giống tui y hệt”.
Có lẽ tại tui quá tập trung vào một người khác, mà quên đi những người đang ở hiện tại, những người bạn tui phải may mắn diệu kỳ mới có được trong đời, thậm chí quên cả để ý tới bản thân mình.
Câu nói tui đọc được trên tàu, của Karuizawa Church, có phải là rất đúng thời điểm không? Đúng là tui cần dành toàn tâm toàn ý mình cho hiện tại. Nói chuyện với bố mẹ thì dành toàn tâm toàn ý cho bố mẹ. Nếu đang ở cùng một người bạn, dành toàn tâm toàn ý cho người bạn ấy. Còn lúc ở một mình thì dành toàn tâm toàn ý cho bản thân mình. Đang đọc một cuốn sách, hãy dành toàn tâm toàn ý cho nó. Đang xem một bộ phim cũng hãy dành toàn tâm toàn ý cho bộ phim ấy, cảm nhận từng lời thoại và biểu cảm của nhân vận, phát hiện từng dụng ý của đạo diễn.

大切な人とだけ、
シェアしたい時間もある。

思わず誰かに伝えたい出来事が、瞬時に世界中に届けられる。
そんなつながりもいいけれど、目の前の人と今この瞬間を
心に残すことは、なにより確かなつながりになるはずです。
たった一人と幸せを分かち合う。そんなシェアも大切にしませんか。

ひとつ、深呼吸。

Chuyện về “người khác” áy, tui nghĩ tui sẽ xếp nó vào một góc khác, dành toàn tâm toàn ý sắp xếp lại ý nghĩ về nó vào một lúc khác, khi tôi nhận ra mình đã sẵn sàng để nghĩ về nó.

Chuyện cái bỉm

Tự dưng tối nay cô em gái tui buzz, kêu rủ tui đi buôn. Hỏi buôn gì nó kêu buôn bỉm. Mấy đứa bạn tầm tuổi tụi chị em tui, đều chồng con hết rồi. Giờ tui đi đâu cũng nghe chuyện bỉm sữa.

Nhà nhà săn lùng mua bỉm Nhật dù giá cắt cổ. Một bịch bỉm size M 58 cái giá 450 ngàn. Cô em tui bảo giá vậy mà nhiều người mua lắm đó. Tui thấy hơi đắt đắt nên tìm thử coi ở Nhật bán giá gốc bao nhiêu. Trên Amazon JP bán đúng bịch đó, giá đổi ra tiền Việt là 240 ngàn. Lương ở Nhật tính theo giờ, sinh viên làm thêm thì 160 – 240 ngàn, nhân viên công ti thì 300 ngàn trở lên. Giá 1 bịch bỉm xêm xêm 1 giờ làm việc. Lương Việt Nam tháng 10 triệu thì 1 ngày chỉ được có 400 ngàn, còn chưa mua được bịch bỉm. Vậy mà mọi người vẫn chấp nhận giá đó để mua.

Tui hỏi sao bỉm đắt quá vậy, mua vậy thì còn đâu tiền mua thứ khác. Bỉm sản xuất ở Nhật giá đó, thì bỉm sản xuất ở Việt Nam phải rẻ hơn nhiều chứ. Em tui kêu, bỉm ở Việt Nam mọi người sợ đồ dỏm, nên cố mua hàng Nhật cho an tâm.

Tâm lý muốn dùng hàng tốt cho trẻ sơ sinh thì tui hiểu. Vấn đề cũng không nằm ở đó.

Thiết nghĩ ai lo làm cho tốt việc của mình thì tốt biết mấy. Người làm bỉm làm ra cái bỉm chất lượng. Người nghiên cứu bỉm thì tìm ra chất liệu cho tốt. Người kiểm định chất lượng thì làm cho thành thật, bỉm tốt bảo tốt, bỉm dở bảo dở. Vậy có phải là người Việt có bỉm Việt tốt để xài. Việt Nam có thêm 1 nhãn hiệu bỉm chất lượng. Dân có hàng tốt giá rẻ xài, kinh tế phát triển.

Tui thì chỉ biết mỗi code, thôi thì lo code sao cho không có bug, dễ xài. 🙂

Cho một người ra đi hôm nay

Tôi vừa nghe tin một người qua đời. Tôi gặp bác ấy nhiều lần suốt thời thơ ấu của mình, qua màn ảnh ti vi. Những bộ phim chiều chủ nhật, hay phim tối lúc 9 giờ mẹ hay xem thi thoảng có bác ấy đóng. Tôi không nhớ rõ bác ấy có đóng vai phản diện nào không. Trong ký ức chỉ nhớ bác hay đóng vai ông bố, hiệu trưởng hay sếp. Bác Phạm Bằng.

Thật lạ là khi người ta còn sống, ta thường chẳng bao giờ nói những lời này. Chỉ khi đột ngột nghe tin người ta không còn nữa, ta mới chợt lục lại ký ức, xem cuộc đời ta và cuộc đời người ấy đã từng giao nhau những lúc nào, có những kỷ niệm nào còn lưu lại.

Cuộc đời tôi và cuộc đời bác không có nhiều lần cắt ngang. Ít ra tôi cũng thấy thật tốt là mình biết tin hôm nay, để chúc bác yên nghỉ. Cảm ơn bác đã trở thành một phần tuổi thơ của tôi.

ENGLISH VINGLISH

There’s a question that has floated inside my head for a long time.

“What is the definition of a strong woman?”

I kept seeking for the answer somewhere so far. I’ve read several seem-like-related books. I’ve spent time reading quite many psychology articles and even quotes about strong woman. But none of them makes enough sense.

I became absorbed in those stuffs and forgot to look around until I watched the movie named “English Vinglish”. It reminded me of my Mom, other traditional Vietnamese women, girls around my age and myself also.

My Mom is exactly the kind of woman like Shashi at the begining of the movie, a household wife. She is really good at cooking and taking care of the family, spending most of her free time on those two tasks. Although she has never graduated from any university, she still managed to make ends meet during our difficult time. I’ve never heard any complaint from her, yet several years later, I knew how many difficulties she had suffered.Not only my Mom, but also your Mom and those who are called MOTHERS are strong women when they’re trying their best to protect their families.

I do hope we (I and my younger sister) didn’t say any bad words to my Mom during our childhood. For now, she’s my brightest lighthouse.

If you watched the movie, you would remember there’re two meaningful quotes that Shashi said at the end of the movie. (If you haven’t watched the movie and are going to watch it someday, stop here!!! Remember, I’ve already warned you!)

Following is the first one.

“This marriage is a beautiful thing. It’s the most special friendship, friendship of two people who are equal. Life is a long journey. Meera, sometimes you will feel you are less. Kevin, sometimes you will also feel you are less than Meera. Try to help eachother to feel equal. It will be nice. Sometimes married couple don’t even know how the other is feeling. So… how to help the other? Does it mean marriage is finished? No. That is the time you have to help yourself. Nobody can help you better than you. If you do that, you will return feeling equal. Your friendship will return. Your life will be beautiful. Meera, Kevin, maybe you will very busy, but have family… son… daughter. In this world, your small little world, it will make you feel so good. Family can never be judgemental. Family will never put you down, will never make you feel small. Family is the only one who will never laugh at your weaknesses. Family is the only place where you will always get love and respect. That’s all, Meera and Kevin. I wish you all the best.”

I think this quote is also true in every real relationship. Family, lovers, friends. Those who are truly love you will never put you down nor give up on you, no matter what happens. You can easily realize them among this huge world. They are those people whom you always feel equal, safe and happy when being near, because you know they will never intentionally hurt you.

Some people might argue that trusting is like taking risks with our hearts and emotional investment. They might be right, because the truth is, if we open our hearts we might get hurt, but we will never know unless we try. I believe if you know yourself well enough, know how to make yourself happy, you will never let people hurt you and let their betrayals stop you trusting.

Strong woman knows how to love and make herself happy.

That’s what I’ve learnt from girls around me, my sweet sisters and my dear friends. They, the same as me, are on their way to find who they are and what they live for.

And this is the second quote Shashi said to the French guy who was in love with her (but I think it’s more likely that she said it to herself).

“When you don’t like yourself, you tend to dislike everything connected to you, new things seem to be more attractive. When you learn to love yourself, then the same old life starts looking new, starts looking nice. Thank you for teaching me how to love myself.”

Being love is a wonderful feeling that everyone deserve to experience. I’ve learnt to appreciate every good or even bad thing comes to my life and simply accept the fact that people I love will sooner or later leave me. I no longer put my happiness outside. I believe that the world full of happiness and without misery is nowhere but inside each of us. Make yourself happy first, and then, help the others or vice versa, help the others first and that will help you anyway. That’s how to keep your bucket always full.

I’m still on my way to form my definition of strong women. What is yours?

—————————————-

I finished my practice writing this time here.

Any comments, corrections, suggestions (on grammar, word usages or anything related to this writing) are welcomed! 🙂