Làm mẫu

Chào các bạn,

Chúng ta có giảng đủ mọi điều trên thế gian, từ đủ mọi kinh sách, nhưng khi làm thì làm khác với điều ta nói, vậy học trò của ta học được gì? Đương nhiên là học được điều ta làm, không học điều ta nói. Và nếu có học điều ta nói, thì các lời nói đó sẽ được lý giải theo hướng hành động ta làm.

Ví dụ: Một vị thầy giảng thường xuyên giảng lời Chúa dạy về yêu người, nhưng cũng thường cho các cậu bé hay đùa giỡn ồn ào trong sân đền thờ cái tát tai nẩy lửa. Thế thì các giáo dân học được điều gì? Các giáo dân học được hai điều: (1) Đứa nào làm ồn thì cho nó một cái tát nẩy lửa ngay giữa sân đền thờ, trước mắt mọi người, và (2) yêu người có nghĩa là chỉ yêu ai không phá ồn ào.

Cho nên, mọi lời giảng và mọi kinh sách đều vất đi, và học trò của thầy chỉ học được tác phong của thầy. Giáo dục con người là như thế.

Vì vậy, các bạn, nếu các bạn muốn thế giới có thêm nhiều tình yêu, bạn chẳng cần phải nói gì cả. Chỉ cần luôn hành động khiêm tốn, thành thật, và từ ái với mọi người. Tự khắc bạn sẽ có rất nhiều người âm thầm học bạn, dù bạn chẳng dạy ai. Tác phong tốt luôn ảnh hưởng đến người khác như thế.

Cho nên, các bạn muốn thế giới trở nên thế nào, thì hãy hành động hàng ngày như thế, tự khắc sẽ có nhiều người học theo bạn.

Chúc các bạn luôn là người mẫu.

Mến,

Hoành

Bài của bác Hoành trên trang Đọt chuối non

[To you] 3. To you who are totally exhausted from fighting with your spouse

 The question isn’t who’s right. You’re simply seeing things from different points of view.

 Stop trying to be something special – and just be what you are. Hold fire. Just sit!

 It all begins when we say, “I”. Everything that follows is illusion.

 Everyone imagines that their ego is something unchangeable, some immovable center-point which everything revolves around. There once was a man who said, “Look, everyone is dying except me!” He’s been dead for a long time now.

 Everybody talks about marrying for love, but isn’t it really just marrying for sex? In the end isn’t it really only about a penis and a vagina? Why doesn’t anybody simply say that he’s fallen in love with a vagina?

 Take a look sometime at the face of a dog who’s just had sex. He just stares into space with strangely empty eyes. It’s exactly the same with people – in the beginning they work themselves up into a frenzy, and in the end there’s nothing at all.

 A man who understands nothing marries a woman who understands nothing, and everyone says, “Congratulations!” Now that’s something I cannot understand.

 Family is the place where parents and children, husband and wife simultaneously all get on each other’s nerves.

 When a child is defiant, the parents curse, “You don’t understand anything!” But what are the parents like? Isn’t it also true that they don’t understand anything either? Everyone is lost in ignorance.

 Everyone is talking about education, but what are we being educated to be? Ordinary citizens, that’s all.

 Even funnier than watching the monkeys at the zoo is observing these humans on the loose.

[To you] 2. To you who think there’s something to being “in”

You’re always hanging onto others. If somebody’s eating French fries, you want French fries too. If somebody’s sucking on a candy, you want a candy too. If somebody’s blowing on a penny whistle, you scream, “Mommy, buy me a penny whistle too!”

And that doesn’t just go for children.

When spring comes, you let spring turn your head. When autumn comes, you let autumn turn your head. Everyone is just waiting for something to turn their head. Some even make a living turning heads – they produce advertising.

People love emotional confusion. Just look at the film posters in front of the cinema: nothing but emotional confusion on their faces. Buddha-dharma means not putting yourself at the mercy of emotional confusion. In the world, on the other hand, a big fuss is made over nothing.

It goes with being an ordinary person: he can only see with the eyes of collective stupidity.

Being surrounded by heroes and scraping up the courage to play hero yourself – there’s nothing so heroic about that. A thief says to his son, “If you don’t stop right away with your damned honesty, you’ll never be a respectable thief like me. You are a disgrace to the profession!”

Man makes a clever face and talks about being lord on Earth. And at the same time he doesn’t even know where to begin with his own body: he watches sports on television and defends himself saying that everyone else does it too.

We live in group stupidity and confuse this insanity with true experience. It is essential that you become transparent to yourself and wake up from this madness. Zazen means taking leave of the group and walking on your own two feet.

One at a time people are still bearable, but when they form cliques, they start to get stupid. They fall into group stupidity. They’re so determined to become stupid as a group that they found clubs and pay membership dues. Zazen means taking leave of group stupidity.


Excerpts from To you by Sawaki Kodo Rôshi

The full text of the ebook is here for those who can’t be bothered to open post by post.

[To you] 1. To you who can’t stop worrying about how others see you

You can’t even trade a single fart with the next guy. Each and every one of us has to live out his own life. Don’t waste time thinking about who’s most talented.

The eyes don’t say, “Sure we’re lower, but we see more.”
The eyebrows don’t reply, “Sure we don’t see anything, but we are higher up.”
Living out the buddha-dharma means fulfilling your function completely without knowing that you’re doing it. A mountain doesn’t know it’s tall. The sea doesn’t know it’s wide and deep. Each and every thing in the universe is active without knowing it.

The bird’s singing and the flower’s laughter appear naturally,
completely independent from the person sitting in zazen at the foot of the cliff.

The bird doesn’t sing in honor of the person in zazen. The flower doesn’t blossom to amaze the person with her beauty. In exactly the same way, the person doesn’t sit in zazen in order to get satori. Every single being simply realizes the self, through the self, for the self.

Religion means living your own life, completely fresh and new, without being taken in by anyone.

Hey! What are you looking at? Don’t you see that it’s about you?

The asshole doesn’t need to be ashamed of being the asshole. The feet don’t have any reason to go on strike just because they’re only feet. The head isn’t the most important of all, and the navel doesn’t need to imagine he’s the father of all things.
It’s strange though that people look at the prime minister as an especially important person. The nose can’t replace the eyes, and the mouth can’t replace the ears.
Everything has its own identity, which is unsurpassable in the whole universe.

Some children have caught a mouse and now it’s writhing in the trap. They’re having fun watching how it scrapes its nose till it bleeds and how it rips up its tail . . . In the end they’ll throw it to the cat for food.
If I was sitting in the mouse’s place, I’d say to myself, “You damn humans won’t have any fun with me!” And I’d simply sit zazen…


Excerpts from To you by Sawaki Kodo Rôshi

The full text of the ebook is here for those who can’t be bothered to open post by post.

50 CÂU NÓI CHO CÁC TRÂY-VỜ-LỜ

Mình dịch “travel” và “traveling” là “đi”, “traveler” là “kẻ lữ hành”.

1. Đi là kẻ thù chết người của định kiến, mù quáng và thiển cận. – Mark Twain

2. Một cuộc hành trình thực sự được tính không phải bằng dặm, mà bằng những người bạn. – Tim Cahill

3. Không có mảnh đất nào là xa lạ. Chỉ có kẻ lữ hành là người lạ. –Robert Louis Stevenson

4. Ích lợi của việc đi là để điều chỉnh trí tưởng tượng với thực tế, và thay vì ngồi hình dung ra mọi chuyện, cứ đi để xem nó thực sự thế nào. – Samuel Johnson

5. Những chiếc va li tồi tàn của chúng tôi lại một lần nữa chất đống ngoài vỉa hè; con đường phía trước thậm chí còn dài hơn nữa. Nhưng có hề chi, con đường đi chính là cuộc sống. – Jack Kerouac

6. Ai không đi thì sẽ không hiểu được giá trị con người. – Ngạn ngữ Moorish

7. Con người đi đến những mảnh đất xa xôi để nhìn ngắm một cách say mê những kẻ mà họ thường bỏ qua khi ở nhà. – Dagobert D. Runes

8. Hành trình giống như hôn nhân vậy. Cách chắc chắn nhất để phạm sai lầm là tin rằng mình điều khiển nó. – John Steinbeck

9. Không ai nhận ra rằng đi đẹp đến nhường nào cho đến khi họ về đến nhà và ngả đầu lên chiếc gối cũ kỹ, thân quen. – Lin Yutang

10. Đi luôn luôn có ích. Nếu bạn đến một đất nước tốt đẹp hơn, bạn sẽ học hỏi để cải thiện đất nước mình. Nếu chẳng may bạn đến một đất nước tệ hơn, bạn sẽ học để yêu đất nước của chính mình. – Samuel Johnson

 

11. Còn tôi, tôi đi không phải để đến một nơi nào cụ thể, mà chỉ để đi thôi. Điều tuyệt vời chính là sự dịch chuyển. – Rober Louis Stevenson

12. Kẻ lữ hành nhìn thấy những gì họ thấy. Khách du lịch nhìn thấy những gì họ đến để thấy. – G. K. Chesterton

13. Đích đến của chúng ta không phải là một vùng đất, mà là một cách nhìn mới. – Henry Miller

14. Kẻ lữ hành mà không quan sát thì chẳng khác nào một con chim mà không có cánh. – Moslih Eddin Saadi

15. Tỉnh dậy hoàn toàn đơn độc trong một thị trấn xa lạ là một trong những cảm xúc tuyệt vời nhất trên thế giới. – Freya Stark

16. Hai năm về sau bạn sẽ hối hận về những gì bạn không làm hơn là những gì bạn làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo ra khỏi bến đỗ an toàn. Hãy để cánh buồn của bạn đón trọn lấy gió. Thám hiểm. Mơ mộng. Khám phá. – Mark Twain

17. Đi không chỉ là việc nhìn thấy bằng mắt; nó là một sự thay đổi luôn tiếp diễn, sâu đậm và vĩnh cửu, cách nhìn nhận cuộc sống. – Miriam Beard

18. Mọi hành trình đều có những điểm đến bí mật mà ngay cả kẻ lữ hành cũng không thể ngờ tới. – Martin Buber

19. Chúng ta sống trong một thế giới tuyệt vời đầy rẫy những vẻ đẹp, quyến rũ và phiêu lưu. Những chuyến phiêu lưu sẽ là bất tận, chỉ cần chúng ta tìm nó với đôi mắt luôn rộng mở. – Jawaharial Nehru

20. Khách du lịch không biết nơi nào họ từng đến, kẻ lữ hành không biết nơi nào họ sắp đến. – Paul Theroux

21. Trong tâm trí tôi, phần thưởng và hạnh phúc lớn nhất của việc đi là ngày nào ta cũng có thể trải nghiệm những thứ như thể là lần đầu, để không có gì là thân thuộc đến mức ta nhìn nhận nó như điều hiển nhiên. – Bill Bryson

22. Đừng đi theo nơi mà đường mòn có thể dẫn đến. Hãy đi vào nơi không có lối mòn và để lại dấu vết. – Ralph Waldo Emerson

23. Hai con đường tách nhau đi vào trong rừng và tôi – tôi chọn con đường ít người đã đi. – Robert Frost

24. Cuộc hành trình ngàn dặm bắt đầu từ một bước chân nhỏ bé. – Lão Tử

25. Nếu bạn từ chối đồ ăn, bỏ qua phong tục, sợ hãi tôn giáo và lảng tránh người lạ, tốt hơn là bạn nên ở nhà. – James Michener

26. Điều quan trọng không phải là sự đến, mà là sự đi. – T. S. Eilot

27. Thế giới là một cuốn sách, và ai không đi chỉ đọc được một trang. – St. Augustine

28. Kẻ lữ hành giỏi không có lịch trình cố định, và cũng chẳng có ý định cập bến. – Lão Tử

29. Tôi nhận ra rằng để biết rằng mình yêu hay ghét một người, không có cách nào tốt hơn là đi với người đó. – Mark Twain

30. Một khi bạn đã đi, cuộc hành trình sẽ không bao giờ kết thúc. Nó sẽ tái hiện liên tục trong những góc yên tĩnh nhất của tâm trí bạn. Tâm hồn bạn sẽ không bao giờ dứt ra khỏi cuộc hành trình. – Pat Conroy

 

31. Not all those who wander are lost – Không phải ai lang thang cũng là đi lạc. – J. R. R. Tolkien

32. Như tất cả những kẻ lữ hành vĩ đại, tôi đã thấy nhiều hơn tôi có thể nhớ, và nhớ nhiều hơn tôi có thể thấy. – Benjamin Disraeli

33. “Đi” tái tạo lại sự hài hoà nguyên thuỷ đã từng tồn tại giữa con người và vũ trụ. – Anatole France

34. “Đi” là để phát hiện ra rằng tất cả mọi người đều hiểu sai về những đất nước khác. – Aldous Huxley

35. Toàn bộ mục đích của việc đi không phải là để đặt chân lên những mảnh đất xa lạ, mà là để cuối cùng đặt chân lên đất nước của chinh mình như thể một mảnh đất xa lạ. – G. K. Chesteron

36. Khi bạn đi, hãy nhờ rằng một đất nước xa lạ không được thiết kế để cho bạn cảm thấy thoải mái. Nó được thiết kế để người dân của đất nước đó cảm thấy thoải mái. – Clifton Fadiman

37. Một kẻ lữ hành khôn ngoan không bao giờ chê bai đất nước của chính mình. – Carlo Gordoni

38. Quá thường xuyên … Tôi nghe người ta khoe khoang về số dặm người ta đi, hơn là những gì người ta thấy. – Louis L’Amour

39. Hãy thôi lo lắng về những ổ gà trên đường và tận hưởng cuộc hành trình. – Fitzhugh Mullan

40. Chỉ đi với những ai tương đương với bạn hay tốt hơn bạn; nếu không tìm được, hãy đi một mình. – The Dhammapada

41. Thỉnh thoảng, người ta giật mình khi nhận ra rằng họ không bị buộc phải trải nghiệm thế giới theo cách họ vẫn được bảo. – Alan Keightley

42. Một nửa cái thú của việc đi là nghệ thuật đi lạc. – Ray Bradbury

43. Tôi muốn dành cả đời mình để đi đến những nơi xa lạ, nếu như tôi có thể mượn một đời khác ở đâu đó để sau đó sống ở nhà. – William Hazlitt

44. Tôi thích đi, nhưng tôi ghét phải đến. – Albert Einstein

45. Đừng nói với tôi bạn học hành thế nào, hãy nói với tôi bạn đi bao nhiêu. – Mohammed

46. Chúng ta bắt đầu tha thứ một vùng đất ngay khi chúng ta rời bỏ nó. – Charles Dickens

47. Khi ai đó nhận ra rằng cuộc đời của mình là vô giá trị, họ hoặc là tự tử, hoặc là xách ba lô lên và đi. – Edward Dehlberg

48. Tôi hoàn toàn thay đổi sau khi đã nhìn thấy ánh trăng chiếu soi ở nửa bên kia thế giới. – Mary Anne Radmacher Hershey

49. Chỉ khi nào đi một mình trong im lặng, không hành lý, ta mới có thể đi vào trái tim của sự hoang dã. – John Muir

50. Mỗi ngày là một cuộc hành trình, và cuộc hành trình bản thân nó chính là nhà. – Matsuo Basho

Nearest source: https://www.facebook.com/notes/k%E1%BB%B9-n%C4%83ng-sinh-t%E1%BB%93n-k%E1%BB%B9-n%C4%83ng-ph%C6%B0%E1%BB%A3t/50-c%C3%A2u-n%C3%B3i-cho-c%C3%A1c-tr%C3%A2y-v%E1%BB%9D-l%E1%BB%9D/414993718621556

THE IKEA EFFECT, WHY WE OVERVALUE WHAT WE MAKE?

I didn’t write this article myself. I just feel like sharing and on the same occasion, practicing typing. 🙂

It was extracted from the book named “The upside of irrationality” I’m reading, which is so interesting and quite familiar to each of us, in my opinion.

Enjoy reading!

———————————————

A few days later, we set up an origami booth in the student centre at Harvard and offered students the opportunity to create either an origami frog or an origami crane (which were of similar complexity). We also told the participants that their finished creations would techically belong to us but that we would give them the opportunity to bid for their origami in an auction.

We told participants that they were going to bit against a computer using a special method called the Becker-DeGroot-Marschak procedure (named after its inventors), which we then explained to them in minute detail. In short, a computer would spit out a random number after the participant made his or her bid for the item. If the participant’s bid was higher than the computer’s, they would receive the origami and pay the price set by the computer. On the other hand, if a participant’s bid was lower than the computer’s, they would not pay a thing nor receive the origami. The reason we used this procedure was to ensure that it was in the participant’s best interest to bid the highest amount that they were willing to pay for their origami – not a penny more or less.

One of the first people to approach the booth was Scott, an eager third-year political science major. After explaining the experiment adn the rules of the auction, we provided him with the instructions for creating both the frog and the crane. If you happen to have appropriate paper handy, feel free to try it yourself.

Scott, whom we put into the creator condition, carefully followed the instructions, making sure each fold matched the diagram. In the end, he had made a very passable origami frog. When we asked what he would bid for it (using the Becker-DeGroot-Marschak procedure), he paused and then said firmly: “25 cents”. Hid bid was very close to the average bid in the creator condition, which was 23 cents.

Just then another student named Jason wandered up to the table and looked at Scott’s little creation. “What would you bid for this frog?”, the experimenter asked. Since Jason was just a passerby, he was in the noncreator condition; his job was simply to tell us how much he valued Scott’s creation. Jason picked up the folded paper and examined its well-formed head and uneven legs. He even pushed it on its back-side to make it jump a little. Finally, his bid for the frog (again using the Becker-DeGroot-Marschak procedure) was 5 cents, which was the average for those in the noncreator condition.

There was a distinct difference in valuation between the two conditions. The noncreators, like Jason, saw amateurish crumples of paper that looked more like folded mutations created by an evil scientist in a basement laboratory. At the same time, the creators of those crumples clearly imbued them with worth. Still, we did not know from this difference in bidding what caused the disparity in evaluations. Did the creators simply enjoy the art of orgami in general, while the noncreators (who did not have a chance to make origami) were indifferent to folded sheets of paper? Or did the participants in both conditions appreciate origami to the same degree, while the creators were deeply in love with their own particular creations? Put another way, did Scott and his co-horts fall in love with origami in general or just with their own creations?

To get an initial answer to these questions, we asked two origami experts to make frogs and cranes. Then we asked another group of noncreators to bid on their objectively gorgeous work. This time, the noncreators bid an average of 27 cents. The degree to which noncreators valued the professional-looking origami was very close to the bids made by Scott and his friends on their own amateurish art (23 cents) and much higher than the bids of the noncreators on the amateurish art (5 cents).

These results showed us that the creators had a substantial bias when evaluating their own work. Noncreators viewed the amateurish art as useless and the professional version as much, much more exciting. In contrast, the creators saw their own work as almost as good as the experts’ origami. It seemed that the difference between creators and noncreators was not in how they viewed the art of origami in general, but in the way that the creators came to love and overvalue their own creations.

In summary, these initial experiments suggest that once we build something, we do, in fact, view it with more loving eyes. As an old Arabic saying goes, “Even the monkey, in his mother’s eyes, is an antelope.”

———————-

We tend to overvalue our own beloved creations: seem like your children or nieces or nephews are the cutest and smartest kids in the world, your achievements or experiences are more special, photos you took are more beautiful than others’… Sounds familiar?After reading these paragraphs, few things have happened around me suddenly make sense. 😉

Thanks for reading.