A Place of One’s Own

David Copperfield - Charles Dickens

“It was a wonderfully fine thing to have that lofty castle to myself, and to feel, when I shut my outer door, like Robinson Crusoe, when he had got into his fortification, and pulled his ladder up after him. It was a wonderfully fine thing to walk about town with the key of my house in my pocket, and to know that I could ask any fellow to come home, and make quite sure of its being inconvenient to nobody, if it were not so to me.  It was a wonderfully fine thing to let myself in and out, and to come and go without a word to anyone, and to ring Mrs. Crupp up, gasping, from the depths of the earth, when I wanted her – and when she was disposed to come. All this, I say, was wonderfully fine; but I must say, too, that there were times when it was very dreary.

I was fine in the morning, particularly in the fine mornings. It looked a very fresh, free life, by daylight: still fresher and more free, by sunlight. But as the day declined, the life seemed to go down too. I don’t know how it was; it seldom looked well by candle-light. I wanted somebody to talk to, then. I missed Agnes. I found a tremendous blank, in the place of that smiling repository of my confidence.”

David Copperfield – Charles Dickens

Không chỉ mình tôi


Đầu tôi lúc nào cũng đầy ắp câu hỏi bắt đầu bằng “Tại sao” mà chưa tìm được câu trả lời. Tôi cứ nghĩ mãi nghĩ hoài, mà vẫn chỉ quẩn quanh với những giả định, tới mức nản cả ra.

Rồi dần dần tôi nhận ra không phải mình tôi như vậy. Tôi thấy những người khác phản ứng y như tôi trong tình huống tương tự. Tôi bắt gặp những nhân vật trong sách có hoàn cảnh tương tự. Mỗi lần phát hiện được thế, tôi thấy nhẹ nhõm đi nhiều. Vấn đề vẫn còn đó, nhưng khi bạn biết bạn không chỉ một mình thì mọi chuyện khác hẳn. Tôi có dũng khí đối mặt với vấn đề đó. Nó không còn là chủ quan nữa. Nó xảy ra là tất yếu, là cuộc sống phải thế, không phải tại tôi sai ở đâu. Thế mà tôi đã từng dằn vặt rằng rốt cuộc thì mình sai ở đâu mà chuyện này xảy ra với mình? Sao mọi người có vẻ ổn thế? Sao chỉ có mình tôi phải vật vã với những câu hỏi không lời giải?
Khi nhận ra ai cũng thế không chỉ có mình tôi, thì tôi tự trả lời được. Vấn đề cứ xảy ra thôi, không cái này thì cái khác, không với người này thì người khác. Mọi người không hoàn toàn ổn. Trong khi tôi thấy mình không ổn thì thật ra tôi chỉ không ổn về mặt nào đó thôi, nhưng do quá tập trung vào đó, mà tôi không nhận ra những mặt khác của tôi vẫn ổn cả mà người khác lại đang vật vã vì nó. Và ai cũng đang vật vã với vấn đề của riêng họ. Phần lớn đều đang im lặng dũng cảm đối diện và trưởng thành từng ngày. Và đó là cách duy nhất để trưởng thành.
 
Có một câu nói tôi vừa đọc được mà đúng vô cùng: “Nếu bạn hiểu hết mọi chuyện ngay lúc này, thì phần còn lại của cuộc đời sẽ rất buồn tẻ.”
Tôi đã bật cười khi đọc nó lần đầu. Sau đó là đồng cảm và nhẹ nhõm. Chả sao cả nếu giờ có một đống câu hỏi bạn chưa trả lời được. Những câu trả lời sẽ là hành trang cho bạn, còn những câu hỏi, chúng sẽ là mũi tên chỉ hướng cho bạn đi. Đừng ngừng hỏi và luôn lắng nghe bản thân.