Thòng lọng

Tôi thấy mình như một con chó hoang.

Chỉ cần một dấu hiệu nhỏ thôi, tôi ngay lập tức cảm nhận được sợi dây thòng lọng đang nhăm nhe tròng vào cổ mình.

Một cái lồng tôi tự nguyện chui vào vẫn còn chứa nhiều tự do hơn cả một cánh đồng rộng không phải do tôi chọn.

Sao mà tôi lại nhạy cảm với sự mất tự do như vậy.

Nhân một cuộc nói chuyện

Hôm nay là sinh nhật tròn một tuổi con của một người bạn trong nhóm bạn tôi hay chơi, mọi người trong nhóm tụ tập đông đủ.

Trong cuộc nói chuyện rôm rả, tôi nghe một người bạn hỏi một bạn khác, vốn đọc rất nhiều và hiểu nhiều về tài chính và đầu tư, một câu như này “Đầu tư và đầu cơ khác nhau như nào?” Người bạn được hỏi lập tức trả lời theo như cậu ấy hiểu. Có điều, câu trả lời lại khác với những gì người bạn kia biết từ trước tới giờ. Thế là cậu ấy không chấp nhận câu trả lời, dù chính cậu ấy là người hỏi. Tôi cũng cảm thấy câu trả lời khác với những gì mình biết; chính tôi cũng lên tiếng “cãi” lại cậu bạn kia. Về nhà tôi tự tìm hiểu, thì thấy, phần tôi biết chỉ là phần nhỏ trong câu trả lời phức tạp hơn thế. Có điều, câu trả lời của cậu bạn kia, quá tổng quát, và cũng có phần không đầy đủ chi tiết.

Tôi cảm thấy chúng tôi đang tranh luận xem cầu vồng màu gì, hay mấy ông thầy bói mù cãi nhau con voi trông ra sao. Bọn tôi đều là mỗi người biết một chút nhưng chưa đầy đủ. Cuộc đời có nhiều màu hơn là trắng và đen.

Tôi chợt nghĩ, nếu cuộc nói chuyện của bọn tôi nếu khác đi thì nên khác như thế nào? Tôi tự đặt mình vào vị thế, nếu có ai hỏi tôi một câu, tôi nên ứng đáp như thế nào cho phải.

Giả sử như lúc ấy cậu bạn được hỏi, thì không trả lời ngay, mà hỏi lại, để người hỏi tự trả lời trước. Với câu hỏi kiểu này, tôi nghĩ, bất kỳ ai cũng từng có một ý kiến sẵn có , họ chỉ không chắc chắn, hoặc muốn nghe thêm ý kiến của người khác mà thôi. Cậu bạn ấy sẽ lắng nghe câu tự trả lời của bạn mình trước, rồi nếu thấy ý kiến của mình khác, thì trả lời thêm. Còn chuyện đúng sai, hãy để cho người bạn kia tự quyết định cho bản thân. Như thế sẽ đặt hai bên vào vị thế bổ sung ý kiến cho nhau, thay vì bảo vệ ý kiến của mình.

Có thuốc chữa vô cảm không?

Có phải tui là đứa rất vô cảm không?
Tình bạn giữa tui và HL phải nói là dài nhất và thân nhất từ trước tới giờ, nhưng tui luôn biết, HL quan tâm tới tui nhiều nhiều vạn lần tui quan tâm tới nó. Tui kể vu vơ ngày này ngày này tui có việc này việc này từ lâu lắc, vậy mà tới ngày đó ngày đó nó nhớ để hỏi. (Cả bố mẹ và em gái tui cũng thế). Mỗi lần được đối xử như thế, tui muốn khóc, thấy người đó dễ thương vô tận, còn tui thì vô tâm vô hạn.
HL là đứa bạn mà tụi tui hiểu nhau theo thời gian.
H, ngược lại, là đứa mà tụi tui giống nhau vô cùng, tui chỉ cần tự hiểu mình thì tui sẽ hiểu nó. Ở tuổi này, tìm được một đứa bạn như thế phải nói là vô cùng may mắn. Nhưng sao tui không hề cảm nhận được điều kỳ diệu đó. Tui quý H lắm chứ. Nhưng kiểu như tui không đi với đứa bạn khác mà H thế này H thế kia tới mức nó phát chán, hay tui chẳng trích dẫn câu nói nào của H. Thế mà tui mới phát hiện ra H nó là như thế với tui, cứ J thế này J thế kia. Tui phát hiện ra với H, cũng như với HL, tui là đứa bạn kỳ diệu mà tụi nó rất may mắn có. Tui cũng biết là phải kỳ diệu lắm tui mới có đứa bạn như HL và H.
HA gần đây cũng bảo, sao J nhiêt tình với em vãi, trong khi tui chả thấy thế. Với HA tui cũng là một người mà nó rất may mắn có được. Trong khi nhiều lúc tui chả có hứng thú gì, đôi lúc thấy nó cứ trẻ con hậu đậu. Thậm chí, đôi khi tui còn nghĩ nó phiền phức (ui xin lỗi HA, tha lỗi cho ta).
Thật may là tui đã có dịp nói với nó rùi, rằng sao tui thấy nó có thể nhiệt tình với tui vãi như vậy, hóa ra 2 đứa tui đều nghĩ “sao mình hời hợt thế này mà nó lại nhiệt tình với mình thế?”, xong cố gắng nhiệt tình lại:)). Tui cũng muốn nói với HL, rằng có nó trong đời tui suốt 15 năm nay là tui phải có phước lắm, nếu không phải nó kiên nhẫn quan tâm tới tui, chắc có khi tình bạn này giờ không còn nữa cũng nên. Tui cũng sẽ tìm cách bảo với H, rằng dù tôi không có thói quen đi kể này nọ, nhưng tui cũng thi thoảng có lúc khoe với mẹ tui, hay với K, rằng “hôm nay con đi chơi với bạn H”, “bạn H á, giống con cực. Con ngó thấy cái ni đẹp, chụp lấy là y như rằng hai đứa chụp cùng một thứ…”, hay “Tuần này tui hẹn hò với H” “H nào?” “H mà giống tui y hệt”.
Có lẽ tại tui quá tập trung vào một người khác, mà quên đi những người đang ở hiện tại, những người bạn tui phải may mắn diệu kỳ mới có được trong đời, thậm chí quên cả để ý tới bản thân mình.
Câu nói tui đọc được trên tàu, của Karuizawa Church, có phải là rất đúng thời điểm không? Đúng là tui cần dành toàn tâm toàn ý mình cho hiện tại. Nói chuyện với bố mẹ thì dành toàn tâm toàn ý cho bố mẹ. Nếu đang ở cùng một người bạn, dành toàn tâm toàn ý cho người bạn ấy. Còn lúc ở một mình thì dành toàn tâm toàn ý cho bản thân mình. Đang đọc một cuốn sách, hãy dành toàn tâm toàn ý cho nó. Đang xem một bộ phim cũng hãy dành toàn tâm toàn ý cho bộ phim ấy, cảm nhận từng lời thoại và biểu cảm của nhân vận, phát hiện từng dụng ý của đạo diễn.

大切な人とだけ、
シェアしたい時間もある。

思わず誰かに伝えたい出来事が、瞬時に世界中に届けられる。
そんなつながりもいいけれど、目の前の人と今この瞬間を
心に残すことは、なにより確かなつながりになるはずです。
たった一人と幸せを分かち合う。そんなシェアも大切にしませんか。

ひとつ、深呼吸。

Chuyện về “người khác” áy, tui nghĩ tui sẽ xếp nó vào một góc khác, dành toàn tâm toàn ý sắp xếp lại ý nghĩ về nó vào một lúc khác, khi tôi nhận ra mình đã sẵn sàng để nghĩ về nó.

A Place of One’s Own

David Copperfield - Charles Dickens

“It was a wonderfully fine thing to have that lofty castle to myself, and to feel, when I shut my outer door, like Robinson Crusoe, when he had got into his fortification, and pulled his ladder up after him. It was a wonderfully fine thing to walk about town with the key of my house in my pocket, and to know that I could ask any fellow to come home, and make quite sure of its being inconvenient to nobody, if it were not so to me.  It was a wonderfully fine thing to let myself in and out, and to come and go without a word to anyone, and to ring Mrs. Crupp up, gasping, from the depths of the earth, when I wanted her – and when she was disposed to come. All this, I say, was wonderfully fine; but I must say, too, that there were times when it was very dreary.

I was fine in the morning, particularly in the fine mornings. It looked a very fresh, free life, by daylight: still fresher and more free, by sunlight. But as the day declined, the life seemed to go down too. I don’t know how it was; it seldom looked well by candle-light. I wanted somebody to talk to, then. I missed Agnes. I found a tremendous blank, in the place of that smiling repository of my confidence.”

David Copperfield – Charles Dickens

Không chỉ mình tôi


Đầu tôi lúc nào cũng đầy ắp câu hỏi bắt đầu bằng “Tại sao” mà chưa tìm được câu trả lời. Tôi cứ nghĩ mãi nghĩ hoài, mà vẫn chỉ quẩn quanh với những giả định, tới mức nản cả ra.

Rồi dần dần tôi nhận ra không phải mình tôi như vậy. Tôi thấy những người khác phản ứng y như tôi trong tình huống tương tự. Tôi bắt gặp những nhân vật trong sách có hoàn cảnh tương tự. Mỗi lần phát hiện được thế, tôi thấy nhẹ nhõm đi nhiều. Vấn đề vẫn còn đó, nhưng khi bạn biết bạn không chỉ một mình thì mọi chuyện khác hẳn. Tôi có dũng khí đối mặt với vấn đề đó. Nó không còn là chủ quan nữa. Nó xảy ra là tất yếu, là cuộc sống phải thế, không phải tại tôi sai ở đâu. Thế mà tôi đã từng dằn vặt rằng rốt cuộc thì mình sai ở đâu mà chuyện này xảy ra với mình? Sao mọi người có vẻ ổn thế? Sao chỉ có mình tôi phải vật vã với những câu hỏi không lời giải?
Khi nhận ra ai cũng thế không chỉ có mình tôi, thì tôi tự trả lời được. Vấn đề cứ xảy ra thôi, không cái này thì cái khác, không với người này thì người khác. Mọi người không hoàn toàn ổn. Trong khi tôi thấy mình không ổn thì thật ra tôi chỉ không ổn về mặt nào đó thôi, nhưng do quá tập trung vào đó, mà tôi không nhận ra những mặt khác của tôi vẫn ổn cả mà người khác lại đang vật vã vì nó. Và ai cũng đang vật vã với vấn đề của riêng họ. Phần lớn đều đang im lặng dũng cảm đối diện và trưởng thành từng ngày. Và đó là cách duy nhất để trưởng thành.
 
Có một câu nói tôi vừa đọc được mà đúng vô cùng: “Nếu bạn hiểu hết mọi chuyện ngay lúc này, thì phần còn lại của cuộc đời sẽ rất buồn tẻ.”
Tôi đã bật cười khi đọc nó lần đầu. Sau đó là đồng cảm và nhẹ nhõm. Chả sao cả nếu giờ có một đống câu hỏi bạn chưa trả lời được. Những câu trả lời sẽ là hành trang cho bạn, còn những câu hỏi, chúng sẽ là mũi tên chỉ hướng cho bạn đi. Đừng ngừng hỏi và luôn lắng nghe bản thân.

Chuyện cái bỉm

Tự dưng tối nay cô em gái tui buzz, kêu rủ tui đi buôn. Hỏi buôn gì nó kêu buôn bỉm. Mấy đứa bạn tầm tuổi tụi chị em tui, đều chồng con hết rồi. Giờ tui đi đâu cũng nghe chuyện bỉm sữa.

Nhà nhà săn lùng mua bỉm Nhật dù giá cắt cổ. Một bịch bỉm size M 58 cái giá 450 ngàn. Cô em tui bảo giá vậy mà nhiều người mua lắm đó. Tui thấy hơi đắt đắt nên tìm thử coi ở Nhật bán giá gốc bao nhiêu. Trên Amazon JP bán đúng bịch đó, giá đổi ra tiền Việt là 240 ngàn. Lương ở Nhật tính theo giờ, sinh viên làm thêm thì 160 – 240 ngàn, nhân viên công ti thì 300 ngàn trở lên. Giá 1 bịch bỉm xêm xêm 1 giờ làm việc. Lương Việt Nam tháng 10 triệu thì 1 ngày chỉ được có 400 ngàn, còn chưa mua được bịch bỉm. Vậy mà mọi người vẫn chấp nhận giá đó để mua.

Tui hỏi sao bỉm đắt quá vậy, mua vậy thì còn đâu tiền mua thứ khác. Bỉm sản xuất ở Nhật giá đó, thì bỉm sản xuất ở Việt Nam phải rẻ hơn nhiều chứ. Em tui kêu, bỉm ở Việt Nam mọi người sợ đồ dỏm, nên cố mua hàng Nhật cho an tâm.

Tâm lý muốn dùng hàng tốt cho trẻ sơ sinh thì tui hiểu. Vấn đề cũng không nằm ở đó.

Thiết nghĩ ai lo làm cho tốt việc của mình thì tốt biết mấy. Người làm bỉm làm ra cái bỉm chất lượng. Người nghiên cứu bỉm thì tìm ra chất liệu cho tốt. Người kiểm định chất lượng thì làm cho thành thật, bỉm tốt bảo tốt, bỉm dở bảo dở. Vậy có phải là người Việt có bỉm Việt tốt để xài. Việt Nam có thêm 1 nhãn hiệu bỉm chất lượng. Dân có hàng tốt giá rẻ xài, kinh tế phát triển.

Tui thì chỉ biết mỗi code, thôi thì lo code sao cho không có bug, dễ xài. 🙂

Làm mẫu

Chào các bạn,

Chúng ta có giảng đủ mọi điều trên thế gian, từ đủ mọi kinh sách, nhưng khi làm thì làm khác với điều ta nói, vậy học trò của ta học được gì? Đương nhiên là học được điều ta làm, không học điều ta nói. Và nếu có học điều ta nói, thì các lời nói đó sẽ được lý giải theo hướng hành động ta làm.

Ví dụ: Một vị thầy giảng thường xuyên giảng lời Chúa dạy về yêu người, nhưng cũng thường cho các cậu bé hay đùa giỡn ồn ào trong sân đền thờ cái tát tai nẩy lửa. Thế thì các giáo dân học được điều gì? Các giáo dân học được hai điều: (1) Đứa nào làm ồn thì cho nó một cái tát nẩy lửa ngay giữa sân đền thờ, trước mắt mọi người, và (2) yêu người có nghĩa là chỉ yêu ai không phá ồn ào.

Cho nên, mọi lời giảng và mọi kinh sách đều vất đi, và học trò của thầy chỉ học được tác phong của thầy. Giáo dục con người là như thế.

Vì vậy, các bạn, nếu các bạn muốn thế giới có thêm nhiều tình yêu, bạn chẳng cần phải nói gì cả. Chỉ cần luôn hành động khiêm tốn, thành thật, và từ ái với mọi người. Tự khắc bạn sẽ có rất nhiều người âm thầm học bạn, dù bạn chẳng dạy ai. Tác phong tốt luôn ảnh hưởng đến người khác như thế.

Cho nên, các bạn muốn thế giới trở nên thế nào, thì hãy hành động hàng ngày như thế, tự khắc sẽ có nhiều người học theo bạn.

Chúc các bạn luôn là người mẫu.

Mến,

Hoành

Bài của bác Hoành trên trang Đọt chuối non

Cho một người ra đi hôm nay

Tôi vừa nghe tin một người qua đời. Tôi gặp bác ấy nhiều lần suốt thời thơ ấu của mình, qua màn ảnh ti vi. Những bộ phim chiều chủ nhật, hay phim tối lúc 9 giờ mẹ hay xem thi thoảng có bác ấy đóng. Tôi không nhớ rõ bác ấy có đóng vai phản diện nào không. Trong ký ức chỉ nhớ bác hay đóng vai ông bố, hiệu trưởng hay sếp. Bác Phạm Bằng.

Thật lạ là khi người ta còn sống, ta thường chẳng bao giờ nói những lời này. Chỉ khi đột ngột nghe tin người ta không còn nữa, ta mới chợt lục lại ký ức, xem cuộc đời ta và cuộc đời người ấy đã từng giao nhau những lúc nào, có những kỷ niệm nào còn lưu lại.

Cuộc đời tôi và cuộc đời bác không có nhiều lần cắt ngang. Ít ra tôi cũng thấy thật tốt là mình biết tin hôm nay, để chúc bác yên nghỉ. Cảm ơn bác đã trở thành một phần tuổi thơ của tôi.

[Cho bạn] 3. Cho bạn, người đang mệt mỏi vì cãi nhau với bạn đời

Vấn đề ở đây không phải là ai đúng ai sai. Các bạn chỉ đơn giản là nhìn mọi thứ từ những quan điểm khác nhau.

Đừng cố trở thành một người đặc biệt – hãy là chính mình. Ngừng chỉ trích. Và chỉ ngồi xuống thôi.

Tất cả bắt đầu khi chúng ta nói: “Tôi…”. Mọi thứ kéo theo sau đó đều là ảo tưởng.

Mọi người đều tưởng rằng cái tôi của họ là thứ gì đó bất biến, là tâm điểm bất di bất dịch mà mọi thứ xoay quanh. Khi một người nói: “Nhìn kìa, mọi người đang chết đi, ngoại trừ tôi.”, là thực ra anh ta đã chết từ lâu rồi.

Ai ai cũng nói về hôn nhân dựa trên tình yêu, chứ không phải hôn nhân chỉ vì tình dục sao? Cuối cùng thì chẳng phải hôn nhân cũng chỉ vì tiền và cái lá đa của phụ nữ đó sao? Sao không ai nói đơn giản là anh ta yêu cái lá đa ấy?

Hãy thử nhìn vào mặt của một con chó vừa quan hệ xong. Nó chỉ nhìn vào khoảng không với đôi mắt vô hồn. Cái biểu hiện đó cũng đúng hoàn toàn với con người – lúc đầu họ thả mình cuồng loạn, và đến sau cùng thì chẳng còn gì hết.

Một người đàn ông chẳng hiểu gì cưới một người đàn bà chẳng hiểu gì, và người ta chúc tụng họ. Bây giờ thì có điều tôi không hiểu.

Gia đình là nơi cha mẹ và con cái, vợ và chồng làm cho nhau phát cáu.

Khi đứa trẻ không vâng lời, bố mẹ nó nạt: ”Mày chẳng hiểu cái gì cả!” Nhưng người bố mẹ đó thì ra sao? Chẳng phải họ cũng chẳng hiểu cái gì cả hay sao? Mọi người đang lạc trong sự ngu muội.

Ai ai cũng nói về giáo dục, nhưng chúng ta đang được giáo dục để trở thành người như thế nào? Một công dân tầm thường, chấm hết.

Còn thú vị hơn cả việc xem một con khỉ diễn trò trong sở thú, đó là quan sát những con người ấy đang tự do phóng túng.