Tiệm sửa đồ

Hồi mới tới Nhật được vài tháng, đôi giày mẹ mua cho tui mang qua đi làm bị hỏng, thế là tui mới mon men tới tiệm sửa giày. Giá tiền sửa làm tui phát hoảng. Nó đắt gấp mấy lần đôi giày của tui, còn nhỉnh hơn giá đôi giày tui mua bằng tháng lương đầu tiên nữa. Rốt cuộc vì hồi đó chẳng dư dả gì nên tui đành ngậm ngùi mang giày về cất tủ.

Sau đó thì tui cứ băn khoăn hoài, nếu tiền sửa giày mắc như vậy, thì ai mà lại đi sửa, mua đôi khác cho rồi. Nhưng thi thoảng đi lang thang, tui lại bắt gặp tiệm sửa ô, tiệm sửa quần áo. Mỗi lần như thế, câu hỏi ngày xưa lại quay trở lại.

Cho tới hôm nay, tình cờ đọc được một câu, tui cũng đã tìm thấy câu trả lời cho câu hỏi ngày xưa.

“Thích là hỏng thì đổi cái mới.”

“Yêu là hỏng thì sửa, mà sửa không được thì chịu thôi.”

Hóa ra người ta cứ nhất định giày mòn thì phải mang đi đóng lại đế, ô gãy nan thì mang đi thay nan mới, quần áo hỏng thì mang đi sửa lại, vì người ta yêu món đồ đó. Nhưng phải là món đồ thế nào mới trở thành không thể thay thế được chứ? Ừ, vì món đồ ấy rất mắc tiền? Có khi là món đồ đó giờ không còn mua được ở đâu nữa? Hay đó là món đồ có một không hai? Hoặc chỉ đơn giản là nó đã chứng kiến nhiều ký ức và kỉ niệm của chủ nhân.

Đôi giày mẹ tặng tui cứ giữ đó mấy năm, nhưng rồi sau này nhìn lại thấy nó đã cũ, tui cũng chẳng còn trẻ gì mà xỏ chân vào nó nữa, nên đành dẹp nó đi rồi, có tiền cũng không sửa nữa. Ngó lại quanh mình, tui chẳng có món đồ nào nếu hỏng sẽ nhất nhất phải sửa nữa.

Ngày nay đi trên phố, phải trong hàng trăm cửa hàng mới có một nơi sửa đồ. Có phải vì giờ người ta sắm đồ mới dễ quá nên chẳng còn để tâm sửa chữa món đồ cũ nữa chăng.

22/2

Nhân ngày sinh nhật, cũng nên viết gì đó cho bản thân, coi như một dịp ngó lại năm vừa qua.

Mình chỉ mong bản thân có thể tiếp tục sống vui vẻ, tự do. Đó là tất cả những gì mình cần, dù là một mình hay có người yêu, dù là độc thân hay kết hôn, dù là có con hay chưa. Mình biết cuộc đời vốn không đơn giản như thế, có nhiều việc không theo ý muốn của mình. Nhưng suy cho cùng, ngoài những thứ mình không thể lựa chọn ra, mọi thứ khác đều có thể. Hãy luôn lắng nghe bản thân, đưa ra những lựa chọn trung thực nhất có thể, đừng chỉ chờ cuộc sống trôi qua nhé.

Đã xong phần chúc, giờ tới phần nhìn lại và dự định.

Một năm qua, mình đã đổi kha khá polymer lấy giấy, í nhầm, sách :)) Đầu tiên phải nhắc tới sách!!! Đó là phần không thể thiếu trong cuộc sống của mình.

Phần nổi nổi đó là số tiền mua sách mình khai với mẹ và mọi người, phần chìm kia mới là thực tế :))

Mình đọc gần như hàng ngày, nhưng tất nhiên, tốc độ đọc không thể theo kịp tốc độ mua, cũng tại vì năm qua về Việt Nam công tác mấy chuyến lận, không tranh thủ thì hết dịp. Sách mua cũng toàn sách hay cả, nhưng vì số sách đọc dở và TBR vốn khá dài, tụi nó đành phải chờ thôi. Năm nay ráng đọc hết số sách đang dở dang và chăm chỉ đọc sách giấy, bớt đọc kindle lại. Đọc xong sách giấy đi để xem có cuốn nào không cần đọc lại thì đem đi trao đổi cho bạn khác đọc.

À năm nay đánh dấu vài sự thay đổi nữa trong việc đọc. Đó là đọc có bạn có bè. Năm nay mình tìm thấy 2 nhóm đọc và trao đổi sách offline, 1 nhóm là bookichi, toàn là các bạn (các em thì đúng hơn T_T) người Việt, 1 nhóm nữa là các bạn tới từ mọi quốc gia. Mỗi lần tới đó gặp gỡ và nói chuyện về sách (và cả không về sách), mình mở mang ra được nhiều lắm: giống như nhóm online trên goodreads hay facebook là biết thêm được nhiều sách hay, thì còn là sự kết nối giữa người với người, và cả những tiếng cười nữa. Hoàn toàn là nơi mình được sạc lại năng lượng, thật trái ngược với bản tính hướng nội của mình. Bao quanh mình bằng một thế giới như vậy, cảm thấy như đọc sách không còn là hành trình đơn độc nữa.

Về công việc, năm qua đã phải “học” thêm nhiều thứ mình không chủ định học, nhưng rốt cuộc, đó đều là những việc mình không giỏi và luôn trốn tránh. Quá trình khá là chật vật, nhưng mọi thứ đều đang khá lên. Cũng coi như là mình làm tốt ha. Có điều, vùng giao thoa giữa Cái-mình-thích, Cái-mình-giỏi và Cái-xã-hội-cần đang bị hẹp lại sao đó, cảm thấy vô cùng hoang mang. T_T

Các mối quan hệ, humm, vẫn như năm ngoái, nghĩa là vẫn chưa có người yêu :)) Còn với những người quan trọng, thật may mắn là năm nay mình vẫn giữ được những người ấy bên mình, thậm chí là còn sâu sắc hơn.

Sinh nhật năm nay cứ nghĩ là sẽ trôi qua yên ả, vậy mà rồi vẫn thành một ngày thực sự đáng nhớ. Nhà chả còn gì ăn nên hai chị em bảo lái xe đi chợ. Đỗ xe ngoài đường, ghé vào mua xong xuôi đi ra chả hiểu sao lại không nổ máy được. Gọi điện lên tổng đài bên cho thuê xe thì được nghe là lỗi do mình tắt máy để xi nhan lâu quá, ắc quy hết điện. Mình chủ quan nghĩ là đi xíu thôi nên không chọn bảo hiểm, nên trường hợp này sẽ phải trả toàn bộ chi phí sửa chữa. Bạn ở tổng đài khuyên nếu có chồng hay người quen biết về ô tô thì nên nhờ sửa vì cũng đơn giản thôi. Vấn đề là mình còn chưa có người yêu chứ nói gì tới chồng, người quen ở gần đó lại càng không. Cách duy nhất là tìm chỗ sửa xe gần đó, nhưng lúc ấy đã khá muộn, lại là thứ 7, trời đang mưa. Tìm trên bản đồ có vài chỗ còn mở cửa, mình gọi điện tới nhưng đều không có ai, rốt cuộc rồi cũng có một nơi bắt máy, chỉ trước giờ đóng cửa vài phút. Bác ấy hỏi han tình hình một hồi, bảo hoặc là ắc quy hết hẳn điện rồi, hoặc là chỉ bị sụt giảm điện tích thôi. Trường hợp đầu thì tạch rồi, vì cái máy sạc ắc quy vừa mới hỏng. Trường hợp sau thì còn có hy vọng, câu bình ắc quy với một xe khác để sạc. Bác đắn đo một hồi nhưng rồi cũng hỏi địa chỉ và tới giúp. Nếu không có bác ấy, không hiểu phải chờ bao lâu ngoài đường và thiệt hại bao nhiêu tiền nữa.

Lúc xảy ra chuyện, suy nghĩ của mình chỉ có là: “Tại sao mình có thể lái xe mà chẳng hiểu gì về xe? Thật quá vô trách nhiệm với bản thân”. Nghe bạn ở tổng đài giải thích vấn đề mà có nhiều từ còn chẳng hiểu. Mình thực sự cần phải nghiêm túc tìm hiểu về xe cộ máy móc thôi, và cả đặt mua dây câu bình điện.

Nói chung là sự kiện đó đánh dấu một ngày sinh nhật đáng nhớ, như một món quà về lòng tốt trên thế giới này.

Hôm nay tôi có cảm tưởng như văn phòng tôi làm việc quay lại những ngày cũ. Người đàn anh cùng làm ngày trước quay trở lại tham gia vào một dự án ngắn. Mặc dù không làm việc cùng, nhưng sự có mặt của anh ấy khiến tôi chợt nhớ lại những tháng ngày hồi ấy. Chúng tôi làm việc cùng nhau thật vui. Dạo đó, đám mây ám cuộc đời tôi vài năm nay chưa tới. Đám mây ấy mãi gần đây mới tan đi hẳn. Tôi ngày hôm nay cũng thật giống như tôi dạo đó: vui vẻ, hứng khởi, trái tim đập rạo rực trong ngực, đầy ắp ý tưởng về việc thế giới phải như này như kia, y như một đứa con nít coi trời bằng vung.

Hygge


“Cảm thấy ấm cúng và thư thái trong tâm hồn.

Với tui, ấy là khi cuộn mình trong cái ghế túi đậu, choàng cái khăn yêu thích, một mình một cõi yên tĩnh đọc một cuốn sách.

Hay ấy là khi mở album yêu thích, pha một ly cà phê nóng, ngâm mình trong bồn tắm hát nghêu ngao.

Hay là khi tôi đi vào và buông một câu “Chả được cái gì”, mà chỉ có con em tui nó hiểu được thế có nghĩa là gì, rồi nó phá lên cười.

The road not taken

Two roads diverged in a yellow wood,
And sorry I could not travel both
And be one traveler, long I stood
And looked down one as far as I could
To where it bent in the undergrowth;
Then took the other, as just as fair,
And having perhaps the better claim,
Because it was grassy and wanted wear;
Though as for that the passing there
Had worn them really about the same,
And both that morning equally lay
In leaves no step had trodden black.
Oh, I kept the first for another day!
Yet knowing how way leads on to way,
I doubted if I should ever come back.
I shall be telling this with a sigh
Somewhere ages and ages hence:
Two roads diverged in a wood, and I—
I took the one less traveled by,
And that has made all the difference.

by ROBERT FROST

I found this poem while searching for a song which has the same title from a drama I am watching. I was so touched by the rhythm of the song that wanna read the lyric. The song, although shared the title and the first line, has different lyric, which is also beautiful.

Here is video of the song with lyric and its poetically translated Vietnamese text.

According to this article, Robert Frost wrote “The Road Not Taken” as a joke for a friend, the poet Edward Thomas. When they went walking together, Thomas was chronically indecisive about which road they ought to take and—in retrospect—often lamented that they should, in fact, have taken the other one. Soon after writing the poem in 1915, Frost griped to Thomas that he had read the poem to an audience of college students and that it had been “taken pretty seriously … despite doing my best to make it obvious by my manner that I was fooling. … Mea culpa.” However, Frost liked to quip, “I’m never more serious than when joking.”

Robert Frost has definitely become my favorite poet.